Thư giãn

Ôtô - Xe máy

    Hai phe một đường

    SGTT.VN - Diêm vương đang đau đầu vì tình trạng quá tải của địa phủ thì được tin dương thế mở hội nghị an toàn giao thông, ngài mừng rỡ gọi tổng biên tập tờ Tiếng nói ngưu đầu mã diện đến bảo:


    - Ta đang rầu vì địa phủ ngày càng đất chật hồn đông. Đang thời bình mà vong trên đó cứ đổ xuống đây như thời còn chiến tranh! Chỉ sáu tháng đầu năm mà dương thế đưa xuống gần 5.000 người chết trong hơn 5.500 vụ tai nạn giao thông, khiến cõi âm xưa thoáng rộng mà nay chen chúc ngột ngạt như… địa ngục! Đang khủng hoảng kinh tế mà ta cứ phải duyệt chi các khoản cải tạo hạ tầng, e năm nay bội chi mất! Nghe nói uỷ ban An toàn giao thông quốc gia trên đó vừa mở hội nghị, ta rất mừng vì chắc họ đã tìm được cách cứu dân khỏi chết đường chết sá, chết bờ chết bụi, ngươi cử phóng viên lên theo dõi đặng loan báo tin vui cho ta mừng.
    Chỉ vài giờ sau, phóng viên được cử lên dương gian mail về một bản tin gọn lỏn: “Trước tình hình tai nạn giao thông tiếp tục tăng dù các ngành chức năng đã làm đủ mọi cách kể cả thu thuế bảo trì đường bộ, dương gian vừa tổ chức một hội nghị tìm hiểu nguyên nhân. Tại hội nghị, phe này đổ trách nhiệm cho phe kia, phe kia lại đổ tại ý thức người đi đường. Cuối cùng hội nghị thành công tốt đẹp”.
    Đọc xong, Diêm vương thở dài:
    - Phe nào đúng thì dân cũng tiếp tục xuống đây. Thôi, các ngươi tiếp tục cơi nới phòng ốc!

    Khẩu hiệu - Quảng cáo - Cảnh báo

    Sống mãi trong em

    Phải có hai vợ thì chồng mới hạnh phúc

    Văn hóa

    Cấm mua bán D-com 3G

    Nơi xe điên được đi vào

    Bến xe buýt rùng rợn

    Lắp đèn đỏ làm gì?

    Uy tín - Chất lượng - Hiệu quả

    Quý khách bị nuốt

    Cảm ơn và hậu tạ

    Chấm dứt sự cực khoái nhờ sự thủ dâm ...

    Nghề Tuyên giáo

    Thú dữ

    Lông của ai phải giữ kín nhé

    Sao đọc được chỉ dẫn đây?

    Cấp cứu ...

    Chú ý

    Thoái hóa cuộc sống

    Phòng thu âm hộ

    Mắc bệnh phong thì cảm ơn đảng

    Bác Hồ là "Doanh nhân"

    Đã là VIP thì được ưu tiên ... cấm?

    Ngược đời: Nông thôn hóa thành phố


    Người thứ ba

    Lặng lẽ đứng nhìn

    Quay đầu lại là ...

    Ai vậy nhỉ?

    Nỗi niềm

    Không cần biết có ai xung quanh

    Lặng nhìn

    Tin bạn ...

    Lỡ hẹn

    Ai gây nên sóng gió này?

    Công sở

    Chứng kiến

    Tiền hậu bất nhất

    ANTĐ - Bác có thích sự hài hước không?


    - Ai chẳng thích, một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ mà. Đây chính là yếu tố gắn kết con người với nhau, xóa bỏ mọi hận thù, chiến tranh, đem lại hạnh phúc…
    - Thảo nào mà gần đây quan chức nhà mình thích khôi hài thế.
    - Làm quản lí có rất nhiều áp lực nên họ cũng cần cười thật nhiều để giảm xì-chét. Ai mới khiến cả xã hội vui vẻ thế bác?
    - Gần đây, một lãnh đạo cấp ngành cho rằng một gia đình có tổng thu nhập 5-6 triệu đồng mỗi tháng cũng có thể mua được nhà ở Hà Nội.
    - Dựa trên cơ sở nào mà tính toán như vậy nhỉ, số tiền đó còn chưa đủ cho thằng cháu đích tôn của tôi nộp tiền học thêm mà?
    - Ông ấy tính toán thế này, hộ gia đình 3 người mỗi tháng chi tiêu hết 3 triệu đồng, còn 2 triệu trả góp cho ngân hàng, trong 10 năm là sở hữu nhà riêng.
    - Ba triệu đồng đó phải chi tiêu tằn tiện như lão Gờ-răng-đê may ra mới đủ, vậy còn tiền thuê nhà, tiền học của con cái, chữa bệnh, ma chay hiếu hỉ, khách khứa nội ngoại hai bên thì tính sao?
    - Tôi cũng nghĩ như bác vậy. Để mua được nhà thu nhập thấp mỗi người buộc phải có sức khỏe như Lý Đức, dạ dày bé như của trẻ sơ sinh, họ hàng, thân bằng cố hữu cũng đã chết cả. Trong 10 năm liền vợ chồng con cái cũng không mua sắm gì, chỉ được ăn bỏng ngô ngâm với nước giếng thôi.

    - Tôi vẫn còn nhớ, chính vị lãnh đạo này chỉ ít tháng trước đã từng phát ngôn, lương của bộ trưởng phải 40 năm mới mua được nhà thu nhập thấp, sao tiền hậu bất nhất thế nhỉ?

    Thà hy sinh chứ không chịu chết


    Sếp châm điếu thuốc:
    -Nói sơ qua xem nào
    - Dạ. Kết luận thanh tra khẳng định nội dung tố cáo sếp cả về sai phạm chiếm đất công làm đất tư, cả về việc ký một vài quyết định làm mất của dân gần 100 hecta ruộng lúa, cả việc sếp quan hệ bất chính với cô nhân viên văn phòng, cô ấy sinh con, và chồng cô ấy đã gửi mẫu xét nghiệm, đúng là con sếp… và một vài việc khác nữa… Theo như thông tin nắm được, việc bố trí cho sếp ở vị trí mới sẽ không thể thực hiện, nặng thì cách chức, nhẹ thì cảnh cáo và nghỉ hưu.
    - Kết luận thanh tra có rồi?
    - Vâng.
    - Dự thảo thanh tra chứ?
    - Vâng. Dự thảo ạ.
    - Một số báo cũng chuẩn bị viết bài về những tiêu cực của tôi nhỉ?
    - Vâng ạ. Các phóng viên đang săn lùng thanh tra để xin báo cáo kết luận. Nhưng về nguyên tắc, kết luận thanh tra đang dự thảo vì thế chưa công bố.
    - Uống nước đi. Đúng 2 giờ chiều lên gặp anh Năm. Đúng 4 giờ chiều tới gặp chú Mười. Đúng tối nay, tôi đã hẹn, chúng ta gặp chị Sáu.
    Gặp anh Năm:
    - Thôi, khỏi cần tình bày, mày làm quản lý như thế là chết… Tao nghe chúng nó báo cáo rồi. Khó gỡ đấy.
    Sếp lại châm điếu thuốc:
    - Nếu anh Năm thấy khó gỡ thì em về, có gì em sẽ báo cáo hết với cấp trên. Em sẽ báo cáo trung thực về khuyết điểm của em.
    - Khoan.. Từ từ… Trung thực là trung thực thế nào. Chú làm vậy là chú có ý ám chỉ rằng, báo cáo của chú sẽ giết anh luôn chứ gì.
    - Không dám anh Năm. Chẳng qua mấy vụ lẻ tẻ đó có anh Năm bút phê thì em mới dám…
    - Thôi được, về đi. Để tao nói bên thanh tra xem xét lại nội dung, cắt bớt, và sẽ công bố sau đại hội, được chưa?
    - Mang ơn anh Năm
    Gặp chú Mười.
    Sếp lại châm điếu thuốc:
    - Báo cáo chú Mười, mấy tờ báo…
    - Tao biết rồi… Nhân chứng vật chứng như thế, báo chí nó muốn viết là phải..
    - Vâng. Cháu cũng nghĩ là chú Mười ủng hộ cho báo chí vạch khuyết điểm của cháu trước đại hội. Cháu cám ơn chú Mười. Cháu về.
    - Cái gì thế? Mày đến nói câu ấy rồi về là sao?
    - Dạ. Thì cháu sẽ gặp các nhà báo, thú nhận, thẳng thắn, trung thực mọi khuyết điểm của cháu thôi…
    - Khoan.. Từ từ… Trung thực là trung thực thế nào. Mày làm vậy là có ý ám chỉ rằng, báo cáo của mày sẽ giết tao luôn chứ gì.
    - Thì mấy vụ lẻ tẻ đó, không có bút phê của chú Mười, cháu sao dám quyết.
    - Thôi được, để tao gọi mấy tờ báo, tao sẽ ủng hộ nó đăng bài, nhưng đăng sau đại hội, được chưa?
    - Dạ. Mang ơn chú Mười.
    Gặp chị Sáu.
    Sếp lại châm điếu thuốc:
    - Xin lỗi chị Sáu, việc vỡ lở ra như vậy, căn biệt thự mới sang tên cho chị Sáu em xin lấy lại. Coi như em mắc lỗi với chị. Em sẽ trung thực báo cáo với cấp trên về tất cả những khuyết điểm.
    - Khoan.. Từ từ… Trung thực là trung thực thế nào. Cậu làm vậy là có ý ám chỉ rằng, báo cáo của cậu sẽ giết chị luôn chứ gì.
    - Dạ đâu dám thế. Mấy cái dự án biệt thự lẻ tẻ nếu không có chữ ký của chị, em đâu dám tung hoành.
    - Thôi được, cái này để chị nói giúp, làm gì thì làm, cứ sau đại hội là được nhỉ?
    - Dạ. Mang ơn chị Sáu.
    Đại hội xong, với chức vụ rất cao, tay thư ký cười cười nhìn sếp:
    - Công nhận, em không ngờ anh cứng quá cơ sếp ạ. Vào em, gặp mấy ông mấy bà, em vãi linh hồn
    Sếp châm điếu thuốc:
    - Cứng gì… Lần đó, mày không thấy đâu, tao mềm oặt ra.
    - Vâng ạ.
    - Mày biết vì sao tao cứng không?
    - Có thể do… cơ địa
    - Ngu lắm con ạ. Khi đã gia nhập vào lợi ích nhóm, nếu phải hy sinh là hy sinh tất, chứ không thể chết, hiểu chứ?
    - Vâng ạ. THÀ HY SINH CHỨ KHÔNG CHỊU CHẾT

    Cu Vinh

    Những bức ảnh động tuyệt đẹp về loài chim













Thư giãn